Mô phỏng mô hình phí Solana: Ai hưởng lợi, ai chịu thiệt

Tóm tắt thị trường bằng AI
Một mô phỏng về đề xuất cải cách phí SGP0003 của Solana cho thấy sự chuyển dịch từ phí cơ bản cố định sang mô hình gồm phí bao gồm cộng với phí tài nguyên bị đốt, qua đó phạt các giao dịch yêu cầu vượt mức tài nguyên tính toán. Các router/aggregator (ví dụ: Jupiter) và các nhà tạo lập thị trường CLOB có khối lượng giao dịch cao đối mặt với chi phí trên mỗi giao dịch cao hơn, trong khi các phiếu bầu của trình xác thực được tối ưu hóa có thể trở nên rẻ hơn. Mô hình cũng ngụ ý tốc độ đốt SOL cao hơn đáng kể, làm thắt chặt nguồn cung hiệu dụng nếu được áp dụng.
Mức ảnh hưởng
● Trung bình
Tài sản bị ảnh hưởng
SOL/USDT+6.65%
Quan điểm AI · SOL/USDTQuan điểm AI
● Trung lập
Khám phá ngay
⚠️ Nhận định từ AI được tổng hợp từ tin tức và chỉ có giá trị tham khảo. Đây không phải là lời khuyên đầu tư và không thể hiện quan điểm của BingX. Đầu tư luôn đi kèm rủi ro. Vui lòng giao dịch có trách nhiệm.
Mô hình phí của Solana sắp bước vào giai đoạn chi tiết hơn, và không phải ứng dụng nào cũng "dễ chịu" với phép tính mới. Một mô phỏng do nhà phân tích @MostlyData_ thực hiện đã lượng hóa tác động của SGP0003 lên chi phí giao dịch toàn mạng, cho thấy bức tranh phân hóa rõ rệt giữa nhóm hưởng lợi và nhóm chịu áp lực, đồng thời mở ra khả năng tốc độ đốt token tăng mạnh. Đề xuất quản trị được đưa ra ngày 3/8/2026, công bố cùng SIMD0553, sẽ loại bỏ mức phí cơ bản cố định 5.000 lamport hiện tại. Thay vào đó là cơ chế hai phần: phí đưa vào khối (inclusion fee) cố định 2.500 lamport trả cho block leader, cộng với phí tài nguyên biến đổi bắt đầu từ 0,1 lamport cho mỗi compute unit (CU) được yêu cầu và phần này sẽ bị đốt toàn bộ. Kết quả mô phỏng cho thấy vấn đề cốt lõi nằm ở việc "đặt dư" tài nguyên. Trung bình, mỗi giao dịch yêu cầu số CU cao hơn khoảng 20% so với mức tiêu thụ thực tế. Với cơ chế phí phẳng hiện nay, sai số này gần như không tạo thêm chi phí; dưới SGP0003, phần yêu cầu dư sẽ chuyển thành chi phí thật. Nhóm chịu tác động mạnh nhất là các router và aggregator. Mức tăng phí trung bình được ước tính khoảng 0,000068 SOL với Jupiter, 0,00010 SOL với Titan và 0,00012 SOL với DFlow. Mô phỏng cũng chỉ ra rằng chỉ khoảng 28% giao dịch sẽ có mức tăng phí dưới 10% nếu định giá tài nguyên phản ánh đúng mức tiêu thụ. Ở chiều tích cực, validator có thể được hưởng lợi: các giao dịch vote được tối ưu hóa có thể rẻ hơn khoảng 12,3% theo mô hình mới. Phần thay đổi đáng chú ý nhất đến từ cơ chế đốt. Hiện Solana đốt khoảng 648 SOL mỗi ngày từ phí chữ ký (signature fees). Theo mô phỏng, nếu SGP0003 được áp dụng, lượng SOL bị đốt mỗi ngày có thể tăng lên trong khoảng 1.500 đến 9.000 SOL. Đề xuất này còn xuất hiện cùng một biện pháp khác nhằm tăng gấp đôi tốc độ giảm lạm phát (disinflation rate) của Solana từ 15% lên 30%, tức mạng lưới vừa đốt nhiều token hơn vừa đẩy nhanh tốc độ giảm phát hành token mới. Về bản chất, SGP0003 tạo ra một dạng "thuế" đánh vào sự kém hiệu quả. Ứng dụng căn chỉnh CU sát thực tế sẽ có mức phí tiệm cận mức phí phẳng cũ, thậm chí thấp hơn. Ngược lại, các ứng dụng thường xuyên yêu cầu dư CU để lấy "biên an toàn" sẽ phải trả thêm. Đáng chú ý, nhóm market maker trên sổ lệnh giới hạn trung tâm (CLOB) đối mặt bài toán nhạy cảm. Họ gửi khối lượng lớn giao dịch với yêu cầu compute cao, nên chỉ cần phí mỗi giao dịch tăng nhẹ cũng nhanh chóng cộng dồn thành chi phí đáng kể. Mô phỏng xếp hoạt động tạo lập thị trường CLOB vào nhóm đặc biệt dễ bị tổn thương trước cơ chế định giá mới. Các router như Jupiter vốn chi phối dòng giao dịch DeFi trên Solana. Vì vậy, ngay cả mức tăng phí nhỏ trên mỗi lần swap cũng có thể lan sang người dùng cuối hoặc làm co hẹp biên lợi nhuận của các giao thức aggregator.